8 thói xấu của người VN khi đi du lịch

Thảo luận trong 'Tham khảo vui...' bắt đầu bởi Sapa tour, 17/5/16.

  1. Sapa tour

    Sapa tour Member

    Ra nước ngoài, chỗ nào ồn ào nhất là co1kha1ch Trung quốc, Nga hoặc Việt nam.

    Dưới đây là ý kiến của ông Nguyễn Văn Mỹ, giám đốc một công ty du lịch trong buổi tọa đàm nâng cao hình ảnh khách Việt, do hiệp hội du lịch tổ chức tại Hà nội ngày 31/3.


    Điểm mặt chỉ tên thói xấu của người Việt.

    1. Trang phục: Hình ảnh người Việt mặc đồ ngủ , đồ bộ đi ra khỏi nhà khá phổ biến , thậm chí xuống hồ bơi, ra bãi biển đi chợ, đi dạo ... Có người cởi trần ra phố, coi cả thế giới như nhà của mình. Trang phục quá tiết kiệm vải hoặc quá diêm dúa làm người Việt cùng đoàn khó chịu, hống hồ nữa là người nước ngoài.
    ( Cái điểm này khách nước ngoài cũng ... thế, chả riêng người Việt, nên không phải là điểm xấu lắm)

    2. Ngôn ngữ: Đầu tiên là việc nói chuyện, nghe điện thoại ồn ào và chửi thề. Từ khu vực lễ tân khách sạn, nhà hàng đến chỗ tham quan; nơi nào cũng oang oang như chỗ không người. Các bạn còn rất trẻ thường xuyên chửi thề . ( Điểm này thực sự là khó chịu, quá xấu luôn)

    Ra nước ngoài, chỗ nào ồn ào nhất đích thị là khách Trung quốc, Nga hoặc VN; khách các nước khác thường thường giãn ra, né tránh vì không gian yên tĩnh riêng tư bị chiếm đoạt. ( Đúng 100% )

    3. Tác phong: Người VIệt rất ít khi đúng giờ, có người còn khẳng định " không đi trễ không phải là người VIệt nam).
    Thói quen này gây không ít phiền hà, khó chịu cho người khác, đặc biệt là các đối tác hoặc các đoàn farm trip quốc tế vì bắt mọi người phải chờ đợi hoặc làm chương trình bị đảo lộn. Đi ôtô còn đỡ, đi tàu điện, tàu lửa, nhiều người trễ chuyến thường xuyên. Việc chen lấn không đáng có khi lên tàu xe, vô nhà hàng, khi ăn buffet, vào điểm tham quan… cũng không phải hiếm.
    Treo vao cong vien.jpg
    (Nguon : VOV)
    4. Ăn uống: Nhiều người ăn uống ngấu nghiến, hùng hục như ... " tằm ăn dâu", ăn xong vô tư ngậm tăm đi lang thang mọi chốn.

    Thói quen dùng đũa, thìa riêng để lấy thức ăn chung, gắp đồ ăn cho người khác, ăn uống nhồm nhoàm,ồn ào cứ cụng ly vô tư và " Zô zô 100%" mặc cho thiên hạ bực mình. Ăn buffet, nhiều người cố lấy nhiều, vừa đi vừa ăn, chen ngang dưới nách khách Tây (vì họ cao to hơn), bỏ thức ăn thừa mứa...

    Nhà hàng và hướng dẫn viên phải lên tiếng nhắc nhở, ban đầu còn nhẹ nhàng, sau đó nặng lời, nhưng người nghe vẫn chứng nào tật đó, khiến nhà hàng đành trương bảng bêu gương. Bảng cảnh báo thói xấu ăn uống bằng tiếng Việt đã có ở Thái Lan, Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản…
    ( Cái này cũng là điều ... xấu thật )
    Nguoi viet xau xi.jpg
    ( ST Internet)
    5. Giữ vệ sinh:
    Không chỉ khách bình dân, ngay cả giáo viên, công chức, cán bộ cũng tùy tiện " tặng hoa cho đời". Xả rác và khạc nhổ gần như là thuộc tính của một số khách Việt. Khi ra nước ngoài, tật xấu này dù chỉ còn 1/10 so với trong nước, do môi trường của họ quá sạch và sợ bị sử phạt một cách nghiêm khắc nhưng cũng không ít lần vi phạm, bị xử phạt , rất đáng xấu hổ.
    Xa rac ra moi truong.jpg
    ( Nguồn ST Internet)
    6. Tham quan: Một số người Việt thích trốn vé tàu điện, vé tham quan, có khi còn tự hào xem đó là chiến tích qua mặt được thiên hạ. Họ đi chơi chủ yếu là để chụp ảnh tự sướng, sẵn sàng đạp lên cỏ, dẫm lên hoa, trèo lên tượng… bất chấp bảng cấm chụp hình.

    Họ không cần nghe thuyết minh, ít chịu tìm hiểu lịch sử, văn hóa ở những nơi mình đến, mà chỉ khoái đi shopping theo phong trào, thấy ai mua gì là mua nấy, rất dễ bị dụ; thích chơi nổi kiểu cố lòe thiên hạ. Vào nhà hàng, họ thường chọn quán đông khách, không cần xem giá cả, nhưng đi tour chỉ cần rẻ hơn vài phần trăm là mừng ra mặt. Không đọc kỹ chương trình, cũng không hỏi rõ các dịch vụ nên thường xuyên bị lừa.

    7. Đạo đức: tham lam là thuộc tính của con người. Văn hóa xuống cấp, xã hội nghiễu nhương, tham lam lậm sâu vào bản chất nhiều người Việt. Cái gì cũng muốn hơn thiên hạ, dù phải ăn gian và vi phạm pháp luật. Tật táy máy, thích cầm nhầm đồ của người khác , nhất là trong các cửa hàng cửa hiệu nước ngoài của người Việt là nỗi ám ảnh của nhiều nước có du khách Việt.

    8. Xuất khẩu tệ nạn và lao động chui: Lợi dụng chính sách thông thoáng du lịch, một số người “xuất khẩu tệ nạn” - từ móc túi, cướp giật đến buôn lậu, mại dâm, lập băng đảng trấn lột; sang các nước khác hoặc trốn lại, cư ngụ bất hợp pháp.
    Mấy năm gần đây, Thái Lan đưa Việt Nam vào danh sách các nước nhập cảnh có điều kiện, thậm chí treo bảng tại các cửa khẩu đường bộ từ Campuchia và Lào vào Thái Lan. Thụy Sĩ, Nhật Bản công khai danh tính du khách Việt trộm cắp trong cửa hàng. Singpapore liên tục từ chối du khách nữ Việt Nam nhập cảnh, càng tăng thêm nỗi đau cho văn hóa Việt. Nước Nga giờ chỉ cấp visa cho du khách Việt đúng số ngày tour du lịch

    Nguyên nhân và hậu quả

    Chưa bao giờ hình ảnh Việt Nam lại xuống cấp dưới con mắt bạn bè như vậy. Những thói quen “tự nhiên chủ nghĩa”của người Việt ra nước ngoài gây không ít phiền hà cho thiên hạ, nên nhiều người cứ tránh xa cho chắc ăn. Các hoạt động đối ngoại về kinh doanh, thương mại, văn hóa… từ hội chợ đến triển lãm nhiều khi còn góp phần PR xấu cho đất nước.

    Nguyên nhân của mọi nguyên nhân đều từ con người, tập trung vào một số điều chính:

    1. Quản lý lỏng lẻo, pháp luật buông lỏng, xử phạt nhẹ, không răn đe và ngăn ngừa kẻ vi phạm lẫn người quản lý.

    2. Không có địa chỉ trách nhiệm cụ thể, đặc biệt là vai trò cá nhân người đứng đầu. Chỉ hô hào suông và đổ hết lỗi lầm cho tập thể.

    3. Thiếu cơ quan giám sát độc lập, cứ xuê xoa nội bộ kiểu "Xấu thiếp hổ chàng"’, càng khiến tệ nạn càng sinh sôi.

    Hậu quả là người Việt bị coi khinh. Đừng thắc mắc khi số nước miễn thị thực cho Việt Nam, cả ngoại giao, công vụ lẫn phổ thông của Việt Nam chỉ bằng khoảng 1/4 Singapore (45/167), thua Lào, Campuchia và Đông Tomor. Chỉ 13 nước miễn thị thực cho hộ chiếu phổ thông của Việt Nam, gồm 9 nước ASEAN (trừ Đông Timor); 4 nước còn lại là nơi ít người nghĩ chuyện đi du lịch: Ecuador, Dominica, Panama (Trung Mỹ) và Kyrgyzstan (Trung Á). Số liệu này đã phản ảnh uy tín quốc gia của Việt Nam với thế giới. Việc làm xấu hình ảnh quốc gia, dù vô tình hay cố ý, vẫn chưa bị xử lý nên vấn nạn ngày càng lây lan. Hiện tại mới có Thái Lan công khai blacklist, nên không rõ Việt Nam nằm trong danh sách hạn chế của bao nhiêu nước.

    Hãy biết xấu hổ

    Nhìn vào thực trạng xã hội người Việt hiện nay, có người đã chua chát “Người Việt không còn yêu nước? Họ chỉ yêu nước bằng khẩu hiệu. Nếu yêu nước thật lòng đã không có những hành xử như vậy”. Điều này trái ngược hẳn với thời kỳ chiến tranh. Khi đất nước bị xâm lăng, trăm người như một, dốc lòng chiến đấu, sẵn sàng “Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. Hãy bớt tự hào về quá khứ, phải biết xấu hổ vì sự nghèo nàn, tụt hậu của đất nước, vì những thói tật xấu xí của người Việt hiện tại. Biết xấu hổ là còn lòng tự trọng, là vẫn còn hy vọng thay đổi cho đất nước.

    Khi đã tìm ra nguyên nhân, việc khắc phục không quá khó. Khó nhất là thay đổi tư duy quản lý, có dám làm triệt để hay không. Có mấy việc phải làm ngay :

    1. Bộ ngoại giao và Bộ Văn hóa - Thể Thao - Du lịch (cụ thể là Tổng cục Du lịch) cần biên soạn ngay bộ quy chế chuẩn văn hóa tối thiểu của người Việt khi ra nước ngoài.

    2. Xác định trách nhiệm của từng cá nhân và đơn vị tổ chức. Có chế tài nghiêm khắc. Mọi vi phạm ở nước ngoài về nước phải xử phạt gấp đôi vì “làm nhục quốc thể”. Cá nhân có thể bị cấm xuất cảnh có thời hạn đến vĩnh viễn nếu vi phạm trầm trọng và cố ý. Các đơn vị tổ chức bị truy cứu trách nhiệm lãnh đạo, thu hồi giấy phép, cấm kinh doanh có thời hạn cho đến vĩnh viễn tùy hậu quả.

    3. Các công ty lữ hành phải thông tin đầy đủ đến khách mua tour quy chuẩn văn hóa, họp đoàn nhắc nhở, khuyến khích việc ký cam kết hành xử văn hóa người Việt ở nước ngoài giữa công ty và khách du lịch.

    4. Xác lập và giao nhiệm vụ giám sát cụ thể cho báo chí, không xử lý nội bộ kiểu “rút kinh nghiệm sâu sắc’’ hoặc “nghiêm khắc phê bình’’.

    5. “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Lãnh đạo càng cao càng phải nêu gương sáng.
    Chúng ta kêu ca mấy chục năm là quá đủ rồi. Xin đừng hô hào kiểu “Nói không với tệ nạn…” . Nói nhiều rồi, giờ là lúc phải làm, phải hành động, hành động ngay và kiên quyết từ việc nhỏ nhặt.

    Trích lược theo Nguyễn Văn Mỹ
    Nguồn: http://news.zing.vn/8-thoi-xau-cua-nguoi-viet-khi-du-lich-post638679.html
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/16

    Bình Luận Bằng Facebook

  2. Sapa tour

    Sapa tour Member

    10 điều bi ai của dân Việt được cụ Phan Châu Trinh đã nêu ra cách đây hơn trăm năm:

    1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dán chết vì việc nghĩa, vì lo75ii1ch đất nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã, đọa đày.

    2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.

    3. Trong khi họ có óc phưu lưu mạo hiểm, dán đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta chỉ suốt đới loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.

    4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yên giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đão vì chữ lợi.

    5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.

    6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư sử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo ma chay to lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruo5ng hết trâu.

    7. Trong khi họ gia sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua tranh thực nghiệp.

    8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý; thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.

    9. Trong khi họ viết gắng gỏi tự lập tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ biết mê tín nơi mồ mả tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn phật.

    10. Trong khi họ là việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là " đầy tớ" của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay sở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng ...

    ( ST internet)
     
  3. Sapa tour

    Sapa tour Member

    Tỉnh hồn quốc ca I (nguyên tác Phan Châu Trinh)

    Ngồi mà nghĩ con Hồng cháu Lạc,
    Trước vẻ vang rân rác dường bao!
    Nam lấy chiếm, Bắc cự Tàu,
    Cao mên, Lao ốt, thâu vào một tay
    Núi Tân Lãnh cao tày non Thái,
    Sông Mê-công một giải trường giang
    Hơn hai mươi triệu dân vàng
    Ông cha nảy nở họ hàng đúc đông
    Thiệt là giống hào hùng khí phách,
    Nảy lắm tài luyện thạch bố thiên
    Nương vạc ngã, chống nhà nghiêng,
    Oai danh lừng lẫy ghi truyền sử xanh
    Hiềm vì nỗi học hành sai lối
    Thóc vứt đi, rơm bổi quơ về
    Sai lầm từ thuở nhà Lê,
    Bước qua nhà Nguyễn sa bê lần lần
    Pháp luật đủ mười phần thao thiết,
    Mượn của người chẳng biết nghĩ xa
    Người dùng độc thuốc người ta
    Mình đem về để thuốc bà thuốc con
    Cấm chăng được hỏi đon việc nước
    Cấm chẳng cho ao ước thở than
    Thi văn ba họ hàm oan
    Công thần như thế ai còn hở môi?
    Người cương trực lo lui bước trước
    Lũ nịnh tà lần lượt đầy sân,
    Vua tôn như thánh như thần,
    Phận tôi rơm rác, thân dân trâu bò.
    Khoa cử cũng lò mò bắt chước
    Đi càng ngày càng lạc, càng xa
    Con ta chẳng học sử ta
    Bắt ra học những chuyện nhà người dưng
    Đạo Khổng Mạnh lấy dân làm chủ
    Nghĩa vua tôi giải đủ gần xa
    Từ khi cử nghiệp thiết khoa
    Năm Kinh, bốn Truyện hóa ra tro tàn
    Nay xem thử triều ban quốc chế,
    Việc chi không đại để tập Tần?
    Vậy mà học sĩ văn nhân,
    Thuấn Nghiêu sách đức, thánh thần ngợi công
    Pháp luật thế, học cùng như thế
    Mấy trăm năm lưu tệ đến đâu!
    Vua ngồi thăm thẳm cung sâu,
    Một đời chỉ biết đè đầu dân đen
    Dưới đại thần đua chen tước lộc
    Ngoài trăm quan hì hục thân danh,
    Cúi lòn đút lót đủ vành,
    Làm quan cốt để rán sành dân ngu
    Thói tham lam nhuộm sâu đến tủy
    Máu tham quan như đĩ ham tiền
    Đua tranh những việc nhãn tiền
    Biết đâu nghĩa vụ, công quyền là đâu!
    Biết đâu đến người Âu, người Mỹ
    Cốt thân mình phú quý là xong
    Trời cao thật khéo nỡ lòng
    Xách ta bỏ vứt giữa vòng đấu tranh
    Nước Đại Pháp binh tinh tướng mạnh
    Mấy trăm năm cường thạnh cõi Âu
    Dò la quen biết đã lâu
    Phen này chí quyết tóm thâu cõi bờ
    Trên vua đã lờ mờ như ngủ
    Ngày trót đêm vịnh phú ngâm thi
    Bá quan văn võ biết chi
    Trung thành chỉ có lạy quỳ mà thôi
    Đánh cũng chết, hòa rồi cũng chết
    Bốn mươi năm gió quét sạch không!
    Ông cha gây dựng non sông
    Mà nay nông nỗi, đau lòng xiết bao!
    Song những kẻ lo sâu nghĩ kĩ
    Mình xét mình ngẫm nghĩ mà coi:
    Nên hư chẳng bởi nước ngoài
    Xưa nay thịt thúi, thì giòi mới sinh!
    Vậy những nỗi bất bình để đó,
    Quyết theo thầy gắng gố học hành
    Đừng điều yêu chuộng hư danh,
    Phải lo việc thực mới thành đặng công
    Ví quyết chí thoát vòng trói buộc
    Phải tự mình tiến bước mới xong
    Kìa xem trong cõi Á đông
    Trung Hoa, Nhật Bổn cùng giòng giống ta
    Nhìn ngoái lại Xiêm la gần đấy,
    Phi lip pin chẳng bấy nhiêu xa
    Trông người lại ngắm vào ta
    Thiên đường địa ngục cách xa muôn vàn
    Rùi cơn bão sóng tràn như thấy,
    Biết lấy chi vùng vẫy với đời?
    Thầy khôn dù sức đủ mười
    Tớ ngu thôi cũng chụi người chuyên tay!
    Biết bao nỗi đắng cay chua xót!
    Ngày trông thầy thấm thót đòi cơm
    Bao nhiêu chuốc dữ cưu hờn,
    Lòng ta quyết một nhớ ơn quên thù,
    Xem trong lúc mấy thu giặc giã
     
  4. Sapa tour

    Sapa tour Member

    Sóng cõi Âu rúng cả hoàn cầu
    Người xui ta phải trả thù
    Mà ta giữ vẹn khư khư lòng thành
    Nào là kẻ đầu binh ứng mộ,
    Vòng đạn tên ruột đổ thây rơi,
    Sa trường một giấc như chơi
    Giá chôn, tuyết giập, nắng phơi, mưa vùi!
    Nào là kẻ mồ hôi nước mắt
    Xưởng công binh nung sắt nấu đồng
    Xiết bao độc nhiếm thuốc xông,
    Rủi ro phút chốc bỏ không một đời!
    Nào là kẻ vận dời binh khí
    Cuộc tử sinh một tí rủi may,
    Bất kỳ đạn lạc tên bay
    Còn ai biết đến chút thây lạc loài !
    Người thì ráng ra vai cày cuốc
    Để giúp người trong cuộc nông tang
    Hay đâu thủy thổ bất thường,
    Mồ côi để dấu đoạn trường phương xa!
    Người thì quyết xông pha sóng gió,
    Để giúp cơn khốn khó bể khơi,
    Hay đâu trận mạc bất thời,
    Thân bèo phó mặc nước trời mênh mông!
    Kể sao xiết não nùng đau đớn,
    Mấy trăm nghìn hảo hớn Nam bang!
    Lạnh lùng những nắm xương tàn
    Chiêm bao còn hỡi mơ màng hồn quê!
    Lúc tấu khởi ai về đâu đấy,
    Thầm thương thay biết mấy muôn nhà
    Thẩn thơ mẹ yếu cha già
    Mai chiều dựa cửa trông ra ven trời!
    Còn một nỗi con côi vợ góa
    Kể sao cùng vất vả linh đinh!
    Phải đâeu nẻo lợi đường danh,
    Vì đâu nên nỗi dứt tình biệt ly?
    Ấy tình cảnh người đi như thế,
    Xin nhắc qua những kẻ ở nhà:
    Xiết bao phú hộ danh gia
    Tiền bạc ngàn vạn trao ra không màng
    Thương những kẻ nghèo nàn thiếu thốn
    Thuế cùng sưu khốn đốn quanh năm,
    Vẳng nghe lệnh xuống quyên tiền?
    Của tiền mất hàng thiên hàng vạn,
    Máu mủ trôi lai láng biết bao!
    Cũng vì một dạ ước ao
    Giúp thầy cho trọn trước sau cùng thầy.
    Ước chánh trị càng ngày rộng rãi,
    Dắt ta theo vào cõi văn minh,
    Hiến chương pháp luật ban hành
    Nói năng nghĩ ngợi thỏa tình tự do
    Ước học hành mở cho xứng đáng
    Đừng vẽ hình vẽ dạng cho qua,
    Công thương kỹ nghệ chuyên khoa
    Trí tri cách vật cho ta theo cùng,
    Cuộc điều dưỡng mở trong dân sự,
    Nẻo giao thông tứ xứ sơn lâm
    Làm cho bá tánh yên tâm
    Làm cho kinh tế càng năm càng giàu
    Ước như thế đặng đâu như thế
    Đã mấy năm treo trễ đến nay
    Thỏ khôn vừa đã đến tay
    Chó săn sống cũng mua ngày mà thôi!
    Lời gắn bó như lời nói phỉnh!
    Buộc ta còn tín kỉnh làm sao?
    Phần thì thêm thuế thêm sưu
    Trăm điều cũng cứ đè đầu như xưa
    Cách ràng buộc như người đạo tặc
    Thấy những điều nghiêm khắc mà ghê
    Thử xem trong lúc lính về
    Hành hạ đày đọa chán chê trăn phần
     
  5. Sapa tour

    Sapa tour Member

    Lục cho đến manh quần tấm áo
    Lục cho cùng mảnh báo phong thư
    Bạc tiền gạc đến của tư,
    Chặn đồ xiết dạc, cầm như quân tù!
    Câu nhân đạo và câu chánh lý
    Đổi cùng thay một tí trở tay
    Thân này chẳng chết là may
    Sống về để chịu đọa đày vậy ư?
    Tiền phụ cấp đợi chờ khốn khổ
    Ngày chực chầu như lũ ăn xin
    Mấy tuần chưa gọi đến tên
    Lãnh rồi chẳng đủ trả tiền tiêu pha
    Người ai cũng xương da máu thịt
    Sự bất công đau ít tủi nhiều
    Có nhơn mới có thưong yêu
    Bao nhiêu cay nghiệt bấy nhiêu oán thù
    Nghĩa đồng bào, tự do, bác ái,
    Lòng Lang sa rộng rãi biết bao
    Các anh thuộc địa lòng nào
    Làm hùng làm hổ khác nhau lạ lùng?
    Loại thuốc phiện, rượu nồng đốt ruột,
    Luận lẽ thường là thuốc sát nhân
    Văn minh các nước cấm ngăn
    Mà ta cứ để uống ăn như thường,
    Tiệm buôn bán ngày càng mở rộng
    Cốt thuế nhiều, chết sống mặc ai!
    Lạ thay những độc vô loài
    Trời sinh riêng để phạt nòi giống ta!
    Thuế ruộng muối nói ra còn ngán
    Nó thực là thổ sản quốc dân
    Nuớc ta quanh bể vô ngần,
    Lợi to tính cũng vài phần tại diêm
    Vậy mà lập phép nghiêm cấm tất
    Biết bao nhiêu là đất bỏ hoang
    Thừa ra chỉ một vài khoang
    Bán mua thôi cũng như tuồng giựt không!
    Mua một đồng, mười đồng bán lại,
    Gẫm dân ta thiệt hại biết bao!
    Lại còn thị thế thị hào,
    Mua vun bán sét, thấp cao mặc lòng
    Thuế nhơn đinh như tròng vào cổ
    Còn bắt thêm nộp bổ năm hào,
    Giấy hình là giấy thế nào?
    Có hình còn buộc in vào hai tay
    Khen ai khéo đặt bày nên chuyện
    Mua giấy rồi tùy tiện làm ăn
    Vậy sao tàu Mỹ, tàu Anh,
    Trong khi thuế mướn đón ngăn đủ đường?
    Thuế điền thổ lại càng khốc hại
    Mẫu xấp hai, thuế lại xấp mười
    Nắng mưa may rủi nhờ trời
    Ai toan đắp đập, khai ngòi cho đâu?
    Điền ba hạng dồn vào bậc nhất
    Thổ sáu nay chia phứt làm ba
    Cốt sao số thuế tăng gia,
    Đói no chết sống mặc cha thằng bần
    Còn những kẻ chỉ trần lợi hại
    Bắt buộc cho mắc phải tù lao
    Vu cho chống thuế chống xâu
    Có gì phép luật ? còn đâu công bình?
    Kìa các sở nhật trình nhật báo
    Chỉ để cho nói hão nói huyền:
    Cháy nhà, chó dại, thằng điên,
    Cũng nghề bán giấy kiếm tiền cho qua!
    Còn đến chuyện nước nhà lợi hại
    Nào cho ai bàn nói vào đâu?
    Bắt khoan bắt nhặt từng câu,
    Còn ai mở miệng cắt đầu kêu ca?
    Sự dạy dỗ gọi là cho có,
    Kể trường to trường nhỏ dặng bao?
    Học đường ta gọi là cao,
    Sánh cùng bên Pháp chưa vào bậc trung
    Đàng du học bịt bùng cấm ngặt
    Chỉ một đường đi tắt qua Tây,
    Tiền lương trợ cấp xưa nay,
    Đáng them mà lại bỏ ngay lẽ nào?
    Sánh các bậc hiền hào công chánh
    Sánh Lư Thoa và Mạnh tư cưu
    Bán mua khắp cả hoàn cầu
    Phép gì lại cấm đem vào nước Nam?
    Học Tây đã lam nham như thế
    Học Tàu còn ai kể vào đâu
    Thừa ra Quốc ngữ mấy câu,
    Trông gì mở dặng cái đầu thiếu niên?
    Còn như bộ tân biên luật lệ
    Cũng gọi là thể chế đổi thay
    Nội dung chưa biết dở hay
    Hãy xin trích một điều này mà coi
    Quân du đãng là loài gian quỷ
    Va ga bông nghĩa chỉ phân minh
    Lịch du không giấy thông hành
    Buộc vào tội ấy công bình làm sao?
    Nói bao nhiêu lại bao nhiêu tức
    Kể làm sao tình ức lẽ oan
    Thử xem các nước dinh hoàn
    Hai mươi thế kỷ, ai còn như ta?
    Ấy tình cảnh nước nhà đã thế
    Còn những người vượt bể sang Tây
    An thân đã chắc xứ này
    Vậy còn khuấy rối khuấy rầy bởi ai
    Người có chí theo đòi du học
    Kẻ tay không lăn lóc làm ăn
    Nào ai gây sự thù hằn
    Cũng toan đeo vật đuôi giằn cho đang?
    Lập một sở gọi rằng Kiểm sát,
    Kiểm sát ai trong đất Lang sa?
    Vậy mà xa xỉ của ta
    Để nuôi một lũ gà nhà đi bươi
    Kể lắm chuyện đáng cười đáng ghét
    Tên cầm đầu hầm hét bán rao
    Rằng: “Tao chẳng đụng gươm dao,
    Một cây bút sắt hại bao nhiêu người”
    Thông đồng khắp mọi nơi mật kín
    Cáo già hùm láo liếng mà ghê.
    Nơi thành thị chốn nhà quê
    Tìm nơi bắt dấu, tứ bề dò la
    Rất đến nỗi các nhà học hiệu
    Con nhà người niên thiếu trẻ trung
    Cả gan dám tới thị hung
    Hỏi tra tên họ gạn cùng mẹ cha
    Còn những lũ lâu la vô lại
    Máu chảy đâu ruồi lại bu theo
    Gian phi ra dạ hiểm nghèo
    Thổi long vạch lá, chun theo đồng tiền
    Một năm mấy mưoi nghìn sở phí
    Lợi ích chi một tí cho ta?
    Làm cho hai giống cách xa
    Làm cho mang tiếng Lang sa hẹp hòi
    Nước Pháp luật hẳn hoi còn thế
    Xứ dã man, nô lệ nghĩ sao?
    Xưa nay ăn nói ngọt ngào
    Nay sao trăm kiếp đè đầu cho dang
    Còn như sở Đông Dương sanh kế
    Sanh kế gì cắt nghĩa cho thông?
    Dinh tư cùng chước già công
    Một năm tiêu mấy triệu đồng như chơi
    Ai muốn biết tới nơi thì biết
    Mấy chữ vàng sơn thiếp nguy nga
    Chính ngay đàng ô pê ra
    Đường đường khí tượng một tòa thượng thơ
    Cuộc đấu xảo chẳng ngờ mà có
    Mới bốn năm giặc cỏ vừa xong
    Đắng cay hâm mấy triệu đồng
    Trong cơn chập hẹp nõ lòng khoe khoang
    Kể chi xiết tiêu hoang phí chạ,
    Thói nhà quan Âu Á xưa nay
    Tiền công đã mó đến tay,
    Túi tham phải nhét cho đầy mới thôi
    Hiềm một nỗi mọi tôi khinh rẻ
    Xài tiền ta chẳng kể gì ta
    Sở công nói bảy nói ba
    Trông nom chẳng chút cho ta trông vào
    Còn những kẻ công lao thuyền thợ
    Cốt mộ qua giúp đỡ công trình
    Bòn chèn trách mắm, trả canh,
    Thịt hôi cá thúi đủ tình gay go
    Trong tám tháng bữa no bữa đói
    Biết bao nhiêu van vái rỉ rên
    Tính ra mấy triệu quan tiền
    Để ta ăn hạ uống hèn bởi ai
    Lại nói đến các vai đại biểu
    Lòe loẹt thay một kiểu y quan
    Khăn đen, áo gấm, nút vàng
    Khoanh tay bắt đứng sắp hàng thật xinh!
    Thảy trăm việc làm thinh không biết
    Hỏi: “ băng ngàn chí quyết đi đâu?
    - Paris ao ước bấy lâu
    Nhịp nhàng khỏi tốn tiền tàu thì đi! ”
    Còn lắm chuyện khả phi khả tiếu,
    Đợi biểu này, đợi biểu cho ai?
    Chứa chan trăm nết tôi đòi,
    Còn toan mở mặt với người làm sao?
    Khen ai khéo đếm đầu chọn mặt,
    Để đem qua bày đặt cho vui
    Hiệu, hề, đào, kép đủ vai
    Mời lun đến trẫm lên ngai ra tuồng?
    Ta đâu phải là tuồng ếch nhái,
    Dễ cùng cào mặc thích đi cho!
    Cuộc đời là cuộc đôi co,
    Công quyền là thánh, tự do là thần
    Khắp thế giới tôn dân làm chủ
    Khéo cầm ta như lũ dã man
    Phật thiêng bao thưở chùa hoang
    Chùa hư đem Phật thiếp vàng ích chi?
    Lẽ thẳng ấy đồng nhi cũng hiểu
    Muốn đè đầu mấy triệu dễ sao?
    Thuyền bền thì nước đỡ cao,
    Thuyền hư thì nước chôn vào chín sông.
    Nào ai muốn tôn sùng đế chế
    Nào ai xui bệ vệ rước qua,
    Om sòm xưng mẹ xưng cha
    Xưng người thay mặt con nhà Việt Nam
    Kéo một lũ tai phàm mắt tục
    Làm cho thêm sỉ nhục dân ta
    Bày chi thì cứ nói ra
    Biết đâu lợi hại nước nhà là đâu!
    Tiền bạc tốn biết bao mà kể
    Vơ vét theo, biểu lễ thập phương
    Dân ta ngót mấy năm trường
    Lửa thành vạ cá trăm đường gian nan
    Hằng năm chịu cơ hàn thủy hạn
    Mấy muôn người lưu tán tử vong
    Trách ai chẳng chút động lòng
    Nỡ đem máu mũ trút dòng bể khơi
    Trâu cày mỗi nghỉ hơi cho thở,
    Ngựa chở lâu phải mở đồ ra
    Huống chi loài giống người ta
    Nỡ nào rán mỡ lột da cho đành
    Tiền du học sao đành bỏ đứt,
    Còn tiền đâu đem vứt lỗ không?
    Nói ra lắm kẻ chếch lòng,
    Nín đi thì lại ập ùng lá gan!
    Nếu để vậy man man chung cổ,
    Biết ngày nào tiến bộ mà mong
    Người sao trăm việc thong dong
    Ta sao gánh đủ mấy chồng gian nan
    Cũng vì bởi dã man quen thói
    Chưa văn minh tự gọi văn minh
    Thử xem các bậc học hành
    Nương hơi dựa bong, tập tành đã quen,
    Người nói “phải”, đứa khen rằng “phải”
    Người nói “không” cũng nhại rằng “không”!
    Học hành còn lắm lông bông
    Đã toan xách gậy xưng ông đem đường
    Người Á chẳng am tường sự Á,
    Học Âu chưa khám phá tính Âu,
    Vậy mà tự đắc tự cao
    Tặng mình như thể ngôi sao giữa trời
    Loài thủy mẫu chơi vơi mặt nước
    Dựa mắt tôm bắt chước đua bơi
    Gặp cơn song gió phí thời
    Tôm đi tôm bò nổi trôi giữa dòng
    Chim đà điểu sinh trong sa mạc
    Lông cánh thưa, vóc giạc dềnh dàng
    Bị cơn sợ hãi phi thường
    Chôn đầu vào cát là phương tự toàn
    Gẫm vật tính minh ngoan khả tiếu
    Nghĩ lại càng ruột héo lệ rơi
    Ấy là hào kiệt thức thời
    Ấy là minh triết của người nước ta
    Học thế ấy người ra thế ấy
    Quả cùng nhơn khác bấy nhiêu đâu?
    Nhơn này ta tạo đã lâu
    Tạo nhơn nay phải lấy Âu làm thầy
    Huống ta ở dưới tay người Pháp
    Sáu mươi năm thấm thoát đã qua
    Lỗi lầm cũng nửa bởi ta
    Cạn suy, vụng tính hóa ra lỡ làng
    Nay bốn mặt nòi vàng sấn sướt
    Ta hãy còn thườn thượt thây ma
    Biển trời muôn dặm cách xa
    Tây nào hồ dễ giúp ta mọi bề
    Nếu để vậy chán chê như trước
    Ngồi chờ cho khi nước đến trôn
    Giống nòi ta đã thon von
    Lợi quyền Tây cũng đâu còn mà trông
    Cơn sóng gió thuyền chung một chiếc
    Dẫu Việt, Hồ cũng quyết đồng tâm
    Hay chi oán độc tương tâm
    Vạ chung ai dễ ai cầm hơn ai
    Tình thế đã tỏ bày ra đấy
    Người Lang sa cũng thấy tới nơi
    Dở dang một bọn mà thôi
    Ra tay muốn dậy bong trời soi chung
    Rào sắt quyết bịt bùng ta lại
    Kéo vào đàng hủ bại như xưa
    Quyền vua dầu mấy cũng vừa
    Quyền dân cướp hết còn chưa bằng lòng
    Hình thức mặc trong vòng lấn lướt
    Tinh thần thì đón trước đón sau
    Ngu si dễ khiến mặc dầu
    Làm sao sống được trong bầu cạnh tranh?
    Cầm ta cũng như hình nem chả
    Muốn để dành ăn xả xài lơi
    Miếng ngon là của giữa đời
    Mình ham phải biết những người cùng ham
    Nay tứ phía tai hùm mắt hổ,
    Ngày băm băm nghe ngó vào đâu?
    Tục rằng: “ăn ít no lâu”
    Hãy xin nghĩ kỹ lo sâu cho cùng
    Dân Đại Pháp là dòng nghĩa hiệp
    Nỡ lòng nào hà hiếp ta đâu
    Chẳng nên vập mặt cúi đầu,
    Đứng lên ta hỏi những câu công bình.
    Nay trộm phép tỏ tình đại biểu
    Cả tiếng kêu mấy triệu Lang sa
    Hãy xin mở lượng hải hà
    Ra tay tế độ con nhà Việt Nam
    Xin trên dưới hai “săm” hiệp mặt
    Định phương châm cho chắc một bề
    Dâng lên Giám đốc thủ phê
    Hãy xin kể thử vấn đề như sau
    Chánh tự trị bắt đầu hứa trước
    Định hạn kỳ, phỏng ước mấy năm
    Chủ trương đã có chỉ nam
    Trăm điều sau khỏi lỗi lầm sai ngoa
    Pháp luật dựa Lang sa làm chủ
    Lợi quyền cùng nghĩa vụ cho cân
    Có việc thay mặt quốc dân
    Có quan trách nhiệm đại thần phụng công
    Để ta dự vào vòng chính trị
    Từ hội hè suy nghĩ nói năng
    Tự do ban bố rõ ràng
    Giắt tay ta để lần lần cho theo
    Niên hạn chẳng kỳ kèo lâu chóng
    Cốt cho ta hiệu phòng tinh thần
    Quyền vua đổi lấy quyền dân
    Chánh cương trước phải mười phần khai minh
    Được như thế thỏa tình ao ước
    Nghĩa thầy trò sau trước yếm âu
    Lợi quyền chung chạ dài lâu
    Trắng vàng một họ, Á Âu một nhà.

    Bài sưu tầm trên otofun.net của cụ mem đứngcạnhcửasổ.
     
  6. Sapa tour

    Sapa tour Member

    Thói hư tật xấu người Việt chỉ trong 300 trang, có đủ?
    Trần ThanhTiền Phong (2006)
    12:53' CH - Thứ năm, 30/06/2016


    Sau khi cố GS Trần Quốc Vượng, GS Cao Xuân Hạo bày tỏ ý định làm sách về thói xấu người Việt Nam nhưng chưa thành, đến lượt nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn quyết tâm cho ra mắt cuốn sách hứa hẹn hấp dẫn này.

    Báo Tiền phong trò chuyện cùng ông Vương Trí Nhàn.

    Khai thác tài liệu về thói xấu người Việt Nam của các trí thức thế kỷ 19-20 đăng báo từ hơn 1 năm nay rồi bây giờ là làm sách. Tại sao ông đắm đuối câu chuyện này vậy?

    Đó là việc đáng làm của một đời người, tôi muốn nhiều người khác cùng tham gia vì đây là vấn đề của xã hội. Tôi đang băn khoăn về tên gọi của đề tài. Thông thường thì gọi là thói hư tật xấu của người Việt Nam, nhưng thực ra nó là trình độ sống, trình độ làm người của người Việt Nam.

    Người Việt quá nhấn mạnh tính độc đáo của mình, Việt Nam phải khác các nước, cái đó không đúng, cái chính là phải đo bằng tiêu chuẩn thế giới. Điều quan trọng bây giờ là tự nhận thức mình xem anh là người thế nào, anh là ai. Tất cả tương lai của dân tộc nằm trong hành động này.

    Tôi rất thích câu của Tản Đà: Dân hai lăm triệu ai người lớn/ Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con. Dân mình “trẻ con” lắm, thích khen, ảo tưởng rất nặng trong tâm lý. Nhà văn Nguyên Ngọc cho rằng dân mình có bản lĩnh hội nhập. Tôi đọc lại lịch sử, không thấy thế. Với người nước ngoài, ban đầu mình e dè, ngại, nếu không muốn nói là kỳ thị, sau đó học lỏm, học không đến nơi đến chốn.

    10 năm trước, khi nói về sự hội nhập của văn học Việt Nam với thế giới, tôi bị “đánh” tơi bời, họ cho là tôi vọng ngoại, thèm bơ sữa... Thành thật mà nói, dân mình kém bản lĩnh trong việc học tập nước ngoài mà lại dễ bị lừa. Sách vở vẫn dạy người Việt Nam yêu thiên nhiên lắm, nhưng cái yêu ấy lại giết chết thiên nhiên, như Chùa Hương, như Vịnh Hạ Long...

    Tại sao ông không viết một cuốn riêng mà lại tầm chương trích cú từ các tờ báo đầu thế kỷ trước?

    Nhiều người không thân nhau nhưng vì khen nhau nên chơi với nhau. Tôi viết phê bình xong thì mất bạn. Một trong những thói xấu của người Việt Nam là rất sợ nói đến thói xấu. Tôi cho rằng khi tôi nói về những thói xấu của anh, anh sẽ tiếp cận tôi hơn, và điều đó chứng tỏ sự trưởng thành.

    Nhưng thực tế, rất nhiều người chăm chăm khoe mình. Cách đây khá lâu, tôi đặt vấn đề này, có vị trí thức bảo tôi: Chưa đến lúc cần. Trong phê bình, tôi bị cho là người thiếu nhân hậu, tâm địa xấu xa, chỉ thấy cái xấu của người.

    Cả xã hội đóng băng trong sự tự khen thưởng. Cố GS Trần Quốc Vượng, GS Cao Xuân Hạo cũng có lần bày tỏ ý định viết sách về thói xấu người Việt, nhưng chưa ai làm cả.

    Tôi chưa đủ uy tín để đứng ra làm một cuốn riêng, dễ bị bài bác, đành trích dẫn các cụ Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Văn Huyên, Trần Trọng Kim... Lâu nay, chúng ta chỉ biết Phan Bội Châu đánh Pháp ra sao, xuất dương, Đông du thế nào, còn những tài liệu cụ chê dân mình mất đoàn kết, tầm nhìn hẹp, học để kiếm gạo... đều không nhắc tới.

    Còn Nguyễn Trường Tộ, người ta chỉ thấy tế cấp bát điều của cụ thôi, chưa thấy cách cụ đã đo người Việt Nam bằng cái con mắt thế giới. Cụ Phan Chu Trinh cũng nói về dân tộc mình rất nặng nề.

    Có bao giờ ông nghĩ tới công việc như ông Bá Dương (Đài Loan), đánh mạnh vào tảng băng trì trệ tự thỏa mãn, kém phản tỉnh?

    Tôi cho rằng trí thức phải như thế. Trung Quốc không chỉ có ông Bá Dương đâu. Lý Tốn Ngô từ trước năm 1949 đã viết: “Đọc lịch sử Trung Quốc toàn thấy mặt dày và tim đen”. Cuốn này được nước ngoài đọc rất nhiều, ngang Binh pháp Tôn Tử. Vừa rồi, tôi lại đọc được 2 cuốn rất hay: Trung Quốc dân tộc tính và Trung Quốc nhân cách bệnh thái phê phán, tập hợp các bài viết từ đại lục, Hong Kong, Đài Loan lẫn người nước ngoài.

    Tôi yêu một đất nước hơn, khi hiểu cái xấu của họ. Nhiều người nước ngoài nói: người Việt ít có khả năng đặt mình vào vị trí người khác. Tức là tri kỷ chứ không tri âm, hai kẻ nói chuyện với nhau như hai người điếc. Tục ngữ nói Thương người như thể thương thân, nhưng dân ta sống với xã hội rất kém, vứt rác ra khỏi nhà là coi như xong, tắc đường là cứ đâm lên không thua ai cả.

    Việt Nam chuẩn bị gia nhập WTO, thói xấu nào là sự ngáng trở nguy hại nhất?

    Tùy tiện, thiếu khả năng hợp tác, và như Vũ Trọng Phụng đã nói: Mọi tư tưởng từ ngoại quốc đến Việt Nam đều bị làm hỏng. Nhưng thói xấu lớn nhất vẫn là sợ người khác nói xấu mình. Làm ăn với nước ngoài mà cứ lấy tinh vặt (ranh ma, khôn vặt) làm kế sinh lãi. Tôi rất không đồng ý với cuốn Thần đồng đất Việt, vì trong đó toàn ca ngợi cái tinh vặt, láu cá của người Việt khi làm ăn với ngoại quốc. Cái đó không đáng tự hào.

    Trong số các thói xấu của người Việt, có những thói xấu mà chỉ tại Hà Nội mới “phát huy rực rỡ” như tuyên ngôn ở quán xá vỉa hè, khinh người, chửi thề văng tục. Ông nghĩ thế nào?

    Ở Việt Nam có nhiều cái mà nó chưa thành chính nó. Đô thị VN chưa phải đô thị. Hà Nội xưa là cái chợ bên cạnh dinh đồn, chứ không phải đô thị như phương Tây. Hà Nội tạp nham và chưa bao giờ nó là nó cả, không trở thành chính mình và quá lép vế.

    Ngoài phần trích dẫn các nhà trí thức thế kỷ 19, nghe nói ông còn có in cả phần nghiên cứu riêng trong cuốn sách này?

    Bên cạnh trích dẫn, việc chú giải rất quan trọng, bởi cũng chữ ấy hồi trước hiểu khác bây giờ nghĩa khác. Chẳng hạn “nhân sự” bây giờ có nghĩa là việc tổ chức cán bộ ở cơ quan, đơn vị, nhưng thế kỷ trước lại có nghĩa là “việc đời”.

    Một mặt, tôi đọc lại Đại Nam thực lục, Đại Việt sử ký toàn thư, Việt sử thông giám cương mục để thấy lịch sử nói gì về thói hư tật xấu của người Việt. Tôi hệ thống lại, xếp từng thói xấu vào từng phạm trù văn hóa, so sánh với các quốc gia.

    Phải phân biệt sức sống và trình độ sống. Không phải con người là sống thế nào cũng được, quan trọng là anh làm việc cống hiến thế nào, có phát minh nào cho nhân loại. Dĩ nhiên, tôi phải đọc thêm triết học, nhân học, xã hội học... Có lẽ 2-3 năm nữa mới phát hành được cuốn sách, khoảng 200-300 trang. Có một Việt kiều từng viết sách về thói xấu người VN, nhưng chắc chắn sách tôi sẽ hấp dẫn hơn, vì thu hút được nhiều tài liệu của các trí thức lớn.

    Đọc và viết về thói xấu ,ông có thấy nản không?

    Không. Bởi không còn con đường nào khác. Tôi rất thích câu của nhà văn Nga Sêkhôp: Một con người sẽ tốt hơn nếu ta nói cho anh ta biết anh ta là người thế nào...

    Xin cảm ơn ông và mong cuốn sách sớm ra mắt độc giả.

    Nguồn:Tiền Phong (2006)
     
  7. Sapa tour

    Sapa tour Member

    Năm điều khác nhau giữa bệnh nhân Ta và bệnh nhân Tây
    Bác sĩ Đặng Thanh Huy | 17/10/2016 08:36

    Nhiều người cứ so sánh nền y học giữa Tây và Ta và nhân viên y tế giữa Tây và Ta. Nhưng ít người biết được nỗi niềm sâu kín của một người làm nghề y giữa môi trường Tây và Ta.

    Sự khác biệt giữa môi trường hành nghề Tây và Ta khiến cho ai không quen rất dễ bị sốc văn hóa. Nhiều người đã cố gắng thay đổi thói quen này nhưng rất khó, vì người ta đã quá quen mất rồi.

    Đặt hẹn:

    - Bệnh nhân Tây thường gọi điện thoại đặt hẹn trước và nhân viên trực phòng khám sẽ nhận hẹn dựa vào lịch làm việc của bác sĩ (BS).

    Thường lịch khám của bác sĩ trong ngày sẽ được chia thành từng ô trên lịch với thời lượng khoảng từ 10-15 phút/lần khám. Mỗi ô trống như vậy gọi là một slot và tiếp tân phòng khám sẽ dựa vào lịch hẹn trước để xếp vào những slot nào còn trống cho BS.

    Sáng sớm BS bước vào phòng khám sẽ nhận được thông báo lịch khám của mình từ đầu đến cuối giờ làm việc, có cả thời gian nghỉ giải lao để uống ít trà hay cafe.

    Bệnh nhân nào đến khám mà không hẹn trước, thường gọi là walk-in hay là vãng lai thì tiếp tân sẽ xếp vào các slot nào còn trống của các bác sĩ.

    Nếu không có slot nào trống, bệnh nhân sẽ phải đợi đến giờ nghỉ trưa của BS (thường trước đó không nhận đặt hẹn khung giờ này) và BS sẽ tranh thủ khám vào giờ đó. Thường là các BS nước ngoài không ngủ trưa. Bữa trưa, nếu không phải khám bệnh nhân vãng lai thì họ sẽ tranh thủ vừa ăn vừa họp, sinh hoạt chuyên môn v.v...

    - Bệnh nhân Ta thường không bao giờ đặt hẹn, chỉ thích sáng sớm đi tới tận nơi để giành nhau lấy số thứ tự, cho nên mới có cảnh bệnh nhân xếp hàng lấy số khám bệnh lúc 3h-4h sáng hoặc gửi hay nhờ người nhà đi lấy số khám bệnh.

    Thế nên có nhiều tình huống dở khóc dở cười, bệnh nhân định đi khám nội thần kinh mà người nhà đi lấy số nội tim mạch, nên đến nơi thì lại phải lấy số thứ tự lại từ đầu.

    Lấy số xong rồi thì tất cả con người đó vạ vật ngồi đợi trước cửa phòng khám. Ngồi đợi lâu dễ bực bội, nóng tính, nổi cáu, rồi sinh tật chửi BV, chửi BS để đòi ưu tiên chen hàng.

    [​IMG]
    Bác sĩ Đặng Thanh Huy

    Xếp hàng:

    - Bệnh nhân Tây thường kiên nhẫn đợi đến lượt, trong thời gian đợi thì ngồi ngoài phòng chờ đọc sách đợi đến lượt mời vào.

    - Bệnh nhân Ta thì bằng mọi giá phải xông vào phòng BS cho bằng được. Thấy trong đó BS đang khám cho người khác, họ vẫn xông vào, dù biết chưa được khám ngay thì cũng phải vào cho được, kiếm chỗ ngồi hay đứng ngay trong phòng ngắm BS khám bệnh?!

    Nếu không được vào ngồi chờ bên trong, họ cũng tìm cách vào đặt phiếu khám lên bàn BS mới được. BS có khám bệnh cũng kệ, bệnh nhân vẫn ra vào nườm nượp như thường.

    Sau đó thì họ ra vào thập thò trước cửa phòng, dùng ngôn ngữ hình thể để bảo: "Sốt ruột lắm rồi nha!".

    Thời gian khám bệnh:

    - Bệnh nhân Tây: Thời gian khám, tư vấn từ 10 phút -15 phút. Nếu bệnh nhân muốn tư vấn nhiều hơn (gọi là long-consultation), BS sẽ tính phí khám cao hơn và bệnh nhân Tây chấp nhận điều này.

    - Ta: Chỉ chấp nhận giá rẻ, càng rẻ càng tốt, chỉ có vài lời nói mà tính phí cao thì sẽ vô cùng thắc mắc.

    Tính riêng tư:

    - Tây: Bệnh nhân vào phòng khám là họ đóng cửa lại, nội dung buổi khám bệnh chỉ riêng tư giữa bệnh nhân và BS, không ai được thấy, không ai được biết.

    Khi bệnh nhân bước ra thì mới để cửa phòng BS mở cho đến khi có bệnh nhân sau bước vào và lại đóng cửa lại.

    - Ta: Bắt buộc phòng khám BS phải mở để coi BS làm gì trong đó. Không ít BN đến phòng khám thì sẽ đập cửa, giật cửa... để cửa phải mở ra mới thôi. Sau đó thì ngồi ngoài ghế đợi để... coi BS khám bệnh.

    BN đến sau, thay vì ngồi đợi theo thứ tự thì cứ bước thẳng vào phòng khám như chốn không người, ít ra là để đặt xấp hồ sơ bệnh của mình lên bàn bác sĩ rồi không quên tranh thủ dòm mặt bệnh nhân đang khám một cái.

    Có người, khi bị chặn lại, hướng dẫn ra ngồi ngoài đợi thì ra ngoài sảnh chửi om sòm rằng BS có thái độ giao tiếp với bệnh nhân kém.

    Các trường hợp đi khám sức khỏe đoàn, khám sức khỏe cơ quan còn vui nữa. Một người vào khám thì cả hội đứng lấp ló ngoài phòng cố nghe xem đồng nghiệp mình bị bệnh gì. Nhiều khi nghe không rõ, đến lượt bước vào phòng, có người không ngần ngại hỏi luôn: "Người hồi nãy khám bị bệnh sao vậy BS?".

    Khái niệm riêng tư của người Việt hình như là rất kém.

    Thái độ khi thụ hưởng dịch vụ:

    - Tây: thường ngồi yên tập trung nghe BS giải thích, ở cuối buổi khám (consultation), khi nhận toa, sẽ đọc kỹ toa BS đưa. Nếu thắc mắc sẽ hỏi để được hướng dẫn, tư vấn những điều chưa rõ.

    - Ta: Thường chỉ chăm chăm cướp lời, BS đang giải thích về xét nghiệm máu thì cứ nhào đi hỏi X-quang tôi có sao không?

    Khi giải thích xong X-quang thì quay lại hỏi: Xét nghiệm máu tôi có gì?BS nói chi tiết thì bảo nói dài quá không nhớ. Nói ngắn gọn thì dỗi, bảo BS không chịu giải thích.

    Khi nhận toa, bệnh nhân ta thường KHÔNG BAO GIỜ ĐỌC.

    Có người đưa con đi khám bệnh rồi về lên mạng chửi om sòm: "Đưa con đi khám bệnh cả buổi mà BS chẳng nói bệnh gì, về nhà cũng chẳng biết là bệnh gì".

    Thực tế thì bệnh gì thì BS đã ghi rõ trong toa ở phần chẩn đoán, có kèm cả mã số bệnh (ICD)Có trường hợp BS đã cẩn thận ghi hết các ý tư vấn ra giấy để đưa cho bệnh nhân đọc, sợ nói miệng họ quên, thế mà họ vẫn không chịu đọc và chạy vào hỏi lại.

    BS phải mời ngồi xuống, thong thả đọc tờ giấy vừa đưa, từ dòng đầu họ tên xuống dòng cuối xem trong giấy đã trả lời hết thắc mắc chưa. Khi đọc hết, hơi bẽ mặt, thay vì xin lỗi, bệnh nhân lại còn nói mát mẻ một câu: "BS kiệm lời quá nhỉ"!

    Tương tác đúng cách giữa BS và bệnh nhân rất quan trọng để giúp tạo không khí tin cậy và thoải mái khi khám bệnh.

    So sánh giữa Tây với Ta chỉ là việc chẳng đặng đừng, nhưng hy vọng qua đó có thể giúp người đọc nhìn ra những lỗi nhỏ thường mắc trong quá trình đi khám bệnh để giúp chúng tôi thực hiện công việc tốt hơn.
    http://soha.vn/nam-dieu-khac-nhau-giua-benh-nhan-ta-va-benh-nhan-tay-20161016223321923.htm
     
  8. Sapa tour

    Sapa tour Member

    1. Khai gian tuổi trẻ em
    Nhiều khách hàng khi nhận được phiếu xác nhận hay email đặt phòng thường không đọc kỹ các điều khoản về trẻ em hoặc đã biết nên cố tình khai gian tuổi của trẻ em để được hưởng những chính sách ưu đãi giành cho trẻ em dưới 12t, nhiều người chỉ đặt 1 phòng cho 2 người nhưng khi đến nhận phòng thì kéo theo cả đám con cháu và chỉ khai dưới 10 tuổi trở xuống kể cả những đứa lớn tồng ngồng -muốn lập gia đình được rồi. Khi nhân viên check-in họ thắc mắc thì kêu rằng do người nó lớn vậy chứ thực ra còn nhỏ tuổi lắm???. Nhiều nơi vì muốn giữ khách và không muốn đôi co nên tặc lưỡi cho qua thì coi như thoát được phụ thu tiền phòng hoặc phải lấy thêm phòng, vào ở thì ôi thôi vô vàn yêu sách: nào là phải thêm khăn, dép, mền, gối, vật dụng đặt phòng.....

    2. Tâm lý ở cho lại tiền
    Rất nhiều người có quan niêm rằng đã tốn tiền ở KS rồi thì phải cho đáng tiền, họ tận dụng tối đa các dịch vụ miễn phí: trà, cà phê, bàn chải, dầu gội, sữa tắm, nước uống... nếu không xài hết thì gom lại mang về. Đặc biệt là ăn buffet ở nhà hàng, lấy tràn lan ăn dở vài miếng rồi bỏ, xả rác bừa bãi mặc dù thùng rác ngay kế bên, khi nhận được nhắc nhở thì cười trừ hay vặc lại: không có khách tụi tao thì bọn mày sao có việc mà làm?

    3. Tâm lý bố đời
    Có rất nhiều khách là quan chức hay có chức vụ gì đó hoặc giàu có là tỏ ra cực kỳ bố đời, yêu sách đủ thứ đến vô lý. Quát mắng om sòm khi không hài lòng hay yêu cầu dịch vụ gì đó mà phía KS không thể đáp ứng và chẳng bao giờ lắng nghe những giải thích của nhân viên về các chính sách của KS. Không chịu đưa giấy tờ khi nhận phòng vì nghĩ rằng tao là VIP thì ai dám động đến tao mà phải chứng minh thân nhân

    4. Bỏ qua những quy định về an ninh, an toàn và khai báo tạm trú
    Nhiều người đến nhận phòng cố tình không khai báo người phát sinh thêm vì sợ bị phụ thu tiền phòng, khi bị phát hiện thì bảo người phòng khác sang chơi hay bạn bè tới thăm chút rồi về. Trốn tránh khắp nơi rồi có khi cố thủ luôn trong phòng, né tránh những nơi có camera an ninh...... Mang theo vật nuôi các loại mà không cần biết đến các quy định KS có chấp nhận vật nuôi hay không, lén lút đưa gái gú em út vào phòng để hành sự.
    Mang theo bếp ga, bếp từ và cả lò vi sóng đun nấu ngay trong phòng hay hành lang KS tự nhiên như ở nhà luôn, chơi luôn các loại loa kéo ăn nhậu hát hò ầm ỹ mà không cần biết có làm phiền người khác hay không. Có rất nhiều vụ mâu thuẫn xảy ra giữa KS với khách hay giữa khách với khách cũng vì chuyện này, khi trả phòng thì kêu ca gây khó dễ cho khách, đi du lịch mà không được thoải mái, KS thiếu thân thiện ...blah.....blah....blah

    5. Ý thức nơi công cộng
    Đầu tiên là đậu xe, cứ có chỗ trống là chen vào mà không cần biết có chắn lối đi hay có biển cấm đậu hay không. Có người vì chỉ muốn khoe xe xịn, đắt tiền mà cứ đậu nơi dễ nhìn thấy nhất bất kể đó là lối đi hay sảnh KS... Ăn uống, xả rác hay thậm chí cho trẻ em đi tiểu ngay trong hồ bơi. Sử dụng khăn tắm hay cả ra trải giường để lau chân hay lau giày, đem cả bàn ghế trong phòng ra ngoài hành lang hay hồ bơi để sử dụng xong cũng không thèm đem về trả lại chỗ cũ.....

    6. Ăn cắp, bồi thường và không tôn trọng nội quy KS
    Các KS họ thường để nội quy ngay cửa phòng và các quy định về bồi thường cũng như danh mục các vật dụng ở trên bàn nhưng hình như ít ai chịu đọc. Khi đụng chuyện thì kiếm cớ thoái thác vì không biết, không thấy hoặc chơi lầy luôn là "không biết chữ". Gây gổ to tiếng với nhân viên KS khi bị buộc phải bồi thường hoặc sẵn sàng bỏ luôn giấy tờ để né tránh...

    ( nguyentan80-otofun)
     

Chia sẻ trang này